Nguồn
của pháp luật đã được nghiên cứu trong lý luận chung về Nhà nước và pháp luật,
về mặt xã hội học, nguồn của pháp luật là ý chí của giai cấp thống trị đưa lên
thành luật mà nôi dung được xác đinh bởi các điều kiện chính trị, kinh tế tồn tại
trong xã hội cần thiết phải điều chỉnh bằng pháp luật. Pháp luật là ý chí của
giai cấp thống trị đưa thành luật, thể hiện quan điểm giai cấp về hình mẫu xã hội,
trong đó các quan hệ xã hội nào được điều chỉnh bằng pháp luật và vói phương thức
nào là do giai cấp thống trị quy định thông qua hoạt động lập pháp của Nhà nước.
Mỗi
ngành luật là tổng hợp các quy phạm pháp luật quy định cách thức xử sự của các
chủ thể tham gia vào các quan hệ đó phù hợp vói lợi ích của giai cấp thống trị.
Trong điều kiện của chứng ta hiện nay - Đảng "là lực lượng lãnh đạo Nhà nước
và xã hội " (Điều 4 Hiến pháp năm 1992), là đại biểu trung thành của giai
cấp công nhân và nhân dân lao động, của dân tộc thì pháp luật là sự thể chế hóa
đường lối của Đẳng trong từng giai đoạn cách mạng. Đường lối, chủ trương của Đảng
được các cơ quan nhà nước có thẩm quyền "thể chế hóa" bằng quá trình
lập pháp. Bởi vậy, "chấn chỉnh bộ máy nhà nước theo hướng tinh, gọn, có đủ
năng lực thể chế hóa đường lối cửa Đảng thành pháp luật là nhiệm vụ cấp bách của
quá trình lập pháp của nước ta để bảo đảm quản lý nhà nước bằng pháp luật mà
không chỉ bằng đạo lý".
Nguồn
của luật dân sự hiểu theo nghĩa hẹp là những văn bản pháp luật (hình thức cùa
pháp luật) do cơ quan nhà nước có thẩm quyền ban hành nhằm điều chỉnh các quan
hệ tài sản và các quan hệ nhân thân. Một văn bản được coi là nguồn của luật dân
sự phải đáp ứng những yêu cầu sau đây:
- Văn bản do cơ quan nhà nước có thẩm quyền
ban hành;
- Chứa đựng các quy phạm pháp luật dân sự,
- Phải ban hành thèo trình tự, thủ tục do luật
định.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét